Tu viện Khánh An

Về chung lối


Ngồi giữa gió xuân mỉm miệng cười

Ngẫm thời gian cứ nhẹ nhàng trôi

Tuổi hoa dũng khí vung trời đất

Lão niên ngồi ngắm hoàng hôn rơi.

Hành trình cuối nẻo về chung lối

Khởi sinh dẫu biết chẳng cùng nôi

Một kiếp làm người sao cho trọn

Hai chữ tình thương để lại đời.

Trí Chơn

Danh mục: 
Thơ - Văn

Bài viết liên quan